放鹤亭 其二

(明代)胡俨

隐隐青山晓雾开,望中谁谓有亭台。山人一去无消息,空想仙翁看鹤来。

《放鹤亭 其二》拼音标注

fàng hè tíng qí èr
yǐn yǐn qīng shān xiǎo wù kāi,
wàng zhōng shúi wèi yǒu tíng tái。
shān rén yī qù wú xiāo xī,
kōng xiǎng xiān wēng kàn hè lái。