病起独坐

(明代)胡俨

湿云晚收天宇空,露坐两鬓如飞蓬。蜘蛛仰面弄明月,络纬鼓翼序秋风。

但看节序随流水,不觉形容成老翁。养生幸得少人事,何必绝粒超鸿蒙。

《病起独坐》拼音标注

bìng qǐ dú zuò
shī yún wǎn shōu tiān yǔ kōng,
lù zuò liǎng bìn rú fēi péng。
zhī zhū yǎng miàn nòng míng yuè,
luò wěi gǔ yì xù qīu fēng。
dàn kàn jié xù súi líu shǔi,
bù jué xíng róng chéng lǎo wēng。
yǎng shēng xìng dé shǎo rén shì,
hé bì jué lì chāo hóng méng。