题李唐雪山游骑图歌

(明代)胡应麟

阴崖冻雪霾乱石,谁其画者李唐笔。万仞寒山挂崒嵂,恍见当时大斧劈。

何人布裘裹竹笠,款段婆娑入高壁。后有苍头挈双屐,太华路南望咫尺。

欲陟其巅叩拘翼,帝座罘罳俨呼吸。十二琼楼众仙集,鹤氅缤纷互长揖。

白昼乘风绕八极,我欲从之路昏黑。未满丹台谪来籍,策蹇言归故井邑,灞陵桥头句堪觅。

《题李唐雪山游骑图歌》拼音标注

tí lǐ táng xuě shān yóu qí tú gē
yīn yá dòng xuě mái luàn shí,
shúi qí huà zhě lǐ táng bǐ。
wàn rèn hán shān guà zú lv̀,
huǎng jiàn dāng shí dà fǔ pī。
hé rén bù qíu guǒ zhú lì,
kuǎn duàn pó suō rù gāo bì。
hòu yǒu cāng tóu qiè shuāng jī,
tài huá lù nán wàng zhǐ chǐ。
yù zhì qí diān kòu jū yì,
dì zuò fú sī yǎn hū xī。
shí èr qióng lóu zhòng xiān jí,
hè chǎng bīn fēn hù cháng yī。
bái zhòu chéng fēng rào bā jí,
wǒ yù cóng zhī lù hūn hēi。
wèi mǎn dān tái zhé lái jí,
cè jiǎn yán gūi gù jǐng yì,
bà líng qiáo tóu jù kān mì。