登鹿田

(明代)胡应麟

日暮扪女萝,亭亭出危磴。万壑来松风,飞云堕樵径。

行窥虎豹穴,侧并猿猱进。及登众山颠,始觉天宇峻。

曾闻赤松子,兹域开灵胜。丹砂信有术,尘虑了可竟。

伤哉缑山鹤,不返瑶池骏。惆怅仍独歌,青霄落寒磬。

《登鹿田》拼音标注

dēng lù tián
rì mù mén nv̌ luó,
tíng tíng chū wēi dèng。
wàn hè lái sōng fēng,
fēi yún duò qiáo jìng。
xíng kūi hǔ bào xué,
cè bìng yuán náo jìn。
jí dēng zhòng shān diān,
shǐ jué tiān yǔ jùn。
céng wén chì sōng zǐ,
zī yù kāi líng shèng。
dān shā xìn yǒu zhú,
chén lv̀ le kě jìng。
shāng zāi gōu shān hè,
bù fǎn yáo chí jùn。
chóu chàng réng dú gē,
qīng xiāo luò hán qìng。