祝贞妇诗

(明代)胡应麟

结发奉君子,欢爱两不疑。如何高堂上,一旦生别离。

惊飙荡白日,去我忽若遗。重泉逝将会,念此黄口儿。

皎皎匪石心,柏舟以自持。绩纴度晨昏,卒岁恒抱饥。

穗帷下重关,荆棘盈柴扉。冬半多烈风,憭慄中我肌。

顾瞻双鸳鸯,比翼东南飞。岂无贤雄匹,再适匪所宜。

亮为南山松,安受雪霰欺。愿当毕馀命,不愧死者知。

我闻再叹息,三叹怀令仪。抽毫赋黄鹄,万古钦蛾眉。

《祝贞妇诗》拼音标注

zhù zhēn fù shī
jié fā fèng jūn zǐ,
huān ài liǎng bù yí。
rú hé gāo táng shàng,
yī dàn shēng bié lí。
liáng biāo dàng bái rì,
qù wǒ hū ruò yí。
zhòng quán shì jiāng hùi,
niàn cǐ huáng kǒu ér。
jiǎo jiǎo fěi shí xīn,
bǎi zhōu yǐ zì chí。
jī rén dù chén hūn,
zú sùi héng bào jī。
sùi wéi xià zhòng guān,
jīng jí yíng chái fēi。
dōng bàn duō liè fēng,
liǎo lì zhōng wǒ jī。
gù zhān shuāng yuān yāng,
bǐ yì dōng nán fēi。
qǐ wú xián xióng pǐ,
zài shì fěi suǒ yí。
liàng wèi nán shān sōng,
ān shòu xuě xiàn qī。
yuàn dāng bì yú mìng,
bù kùi sǐ zhě zhī。
wǒ wén zài tàn xī,
sān tàn huái lìng yí。
chōu háo fù huáng hú,
wàn gǔ qīn é méi。