拟古二十首 其十一

(明代)胡应麟

清晨出大梁,遥瞻北邙道。野火烧平田,白杨半枯槁。

人生寄宇宙,忽若原上草。去日常苦多,来日常苦少。

少者日以壮,壮者日趋老。幻躯无百年,富贵何足保。

思为鲁中圣,万世同寿考。

《拟古二十首 其十一》拼音标注

nǐ gǔ èr shí shǒu qí shí yī
qīng chén chū dà liáng,
yáo zhān běi máng dào。
yě huǒ shāo píng tián,
bái yáng bàn kū gǎo。
rén shēng jì yǔ zhòu,
hū ruò yuán shàng cǎo。
qù rì cháng kǔ duō,
lái rì cháng kǔ shǎo。
shǎo zhě rì yǐ zhuàng,
zhuàng zhě rì qū lǎo。
huàn qū wú bǎi nián,
fù gùi hé zú bǎo。
sī wèi lǔ zhōng shèng,
wàn shì tóng shòu kǎo。