拟古二十首 其一

(明代)胡应麟

严霜结重阴,岁序忽已暮。念子当远游,抗手即行路。

路行常苦远,客归尝苦晚。浮云蔽关塞,白日不可挽。

昔为婚与姻,今为越与秦。落叶随飘风,飞鸿辞故群。

君心云难保,妾颜匪长好。登高望平原,四顾尽衰草。

相思无朝夕,沈忧令人老。愿为双车轮,随君万里道。

《拟古二十首 其一》拼音标注

nǐ gǔ èr shí shǒu qí yī
yán shuāng jié zhòng yīn,
sùi xù hū yǐ mù。
niàn zǐ dāng yuǎn yóu,
kàng shǒu jí xíng lù。
lù xíng cháng kǔ yuǎn,
kè gūi cháng kǔ wǎn。
fú yún bì guān sāi,
bái rì bù kě wǎn。
xī wèi hūn yǔ yīn,
jīn wèi yuè yǔ qín。
luò yè súi piāo fēng,
fēi hóng cí gù qún。
jūn xīn yún nán bǎo,
qiè yán fěi cháng hǎo。
dēng gāo wàng píng yuán,
sì gù jǐn shuāi cǎo。
xiāng sī wú zhāo xī,
shěn yōu lìng rén lǎo。
yuàn wèi shuāng chē lún,
súi jūn wàn lǐ dào。