自峨眉还眉州陈蒙山丈从锦城以诗讯问登山辞甚清妙依韵酬答
(明代)胡直
名山几句望中登,御气乘风恨未能。春日偶然成独往,阎浮从此不堪凭。
眼观大地原非相,身到寥天别有灯。为问浣花溪上客,几时还得共鶱腾。
《自峨眉还眉州陈蒙山丈从锦城以诗讯问登山辞甚清妙依韵酬答》拼音标注
zì é méi huán méi zhōu chén méng shān zhàng cóng jǐn chéng yǐ shī xùn wèn dēng shān cí shén qīng miào yī yùn chóu dá
míng shān jī jù wàng zhōng dēng,
yù qì chéng fēng hèn wèi néng。
chūn rì ǒu rán chéng dú wǎng,
yán fú cóng cǐ bù kān píng。
yǎn guān dà dì yuán fēi xiāng,
shēn dào liáo tiān bié yǒu dēng。
wèi wèn wǎn huā xī shàng kè,
jī shí huán dé gòng xuān téng。
- 上一篇:杨乾叔新搆其先君武东银台有作因追和之以赠乾叔
- 下一篇:题况膳部扇景二绝 其一