寄懒庵
(宋代)胡仲参
天寒日短道路长,白云飞处知吾乡。
大江之东渭之北,念我故人何可忘。
别来杨柳春依依,只今开到梅花香。
扁舟漫浪归未得,京尘海里安行藏。
身名未立仰天笑,床头夜夜鸣干将。
羡师物外无宠辱,庭前柏树常苍苍。
吁嗟念羽飞不到,二千里外空相望。
五云前坠满室光,报师之意无以将。
篇诗浓墨才淋浪,一声雁过天南翔。
大江之东渭之北,念我故人何可忘。
别来杨柳春依依,只今开到梅花香。
扁舟漫浪归未得,京尘海里安行藏。
身名未立仰天笑,床头夜夜鸣干将。
羡师物外无宠辱,庭前柏树常苍苍。
吁嗟念羽飞不到,二千里外空相望。
五云前坠满室光,报师之意无以将。
篇诗浓墨才淋浪,一声雁过天南翔。
《寄懒庵》拼音标注
jì lǎn ān
tiān hán rì duǎn dào lù cháng,
bái yún fēi chù zhī wú xiāng。
dà jiāng zhī dōng wèi zhī běi,
niàn wǒ gù rén hé kě wàng。
bié lái yáng lǐu chūn yī yī,
zhǐ jīn kāi dào méi huā xiāng。
biǎn zhōu màn làng gūi wèi dé,
jīng chén hǎi lǐ ān xíng cáng。
shēn míng wèi lì yǎng tiān xiào,
chuáng tóu yè yè míng gān jiāng。
xiàn shī wù wài wú chǒng rǔ,
tíng qián bǎi shù cháng cāng cāng。
xū jiē niàn yǔ fēi bù dào,
èr qiān lǐ wài kōng xiāng wàng。
wǔ yún qián zhùi mǎn shì guāng,
bào shī zhī yì wú yǐ jiāng。
piān shī nóng mò cái lín làng,
yī shēng yàn guò tiān nán xiáng 。