夜宿仙都山闻松声作

(宋代)胡志道

仙都古洞天,云阙高嵲嵲。新宫欣然成,碧瓦灿鳞列。

我时宿■房,六月失烦热。松声起中夜,梦枕忽惊辍。

天籁鸣虚徐,玉箫递泠彻。凤歌谐律吕,鹤舞想应节。

安知声群仙,宴罢摇佩玦。从来筝笛耳,一洗万想灭。

《夜宿仙都山闻松声作》拼音标注

yè sù xiān dū shān wén sōng shēng zuò
xiān dū gǔ dòng tiān,
yún què gāo niè niè。
xīn gōng xīn rán chéng,
bì wǎ càn lín liè。
wǒ shí sù ■ fáng,
lìu yuè shī fán rè。
sōng shēng qǐ zhōng yè,
mèng zhěn hū liáng chuò。
tiān lài míng xū xú,
yù xiāo dì líng chè。
fèng gē xié lv̀ lv̌,
hè wǔ xiǎng yìng jié。
ān zhī shēng qún xiān,
yàn bà yáo pèi jué。
cóng lái zhēng dí ěr,
yī xǐ wàn xiǎng miè。