山水吟
(宋代)华岳
闽之山峨峨,可以接穹苍。
闽士孕其秀,胸次尤难量。
闽之水滔滔,可以烛妍丑。
闽士生其间,其美不容。
君不见周家社稷生甫申,崧岳当年曾降神。
又不见千里秀士钟三苏,眉山草木皆焦枯。
我生恨不由河洛,虚负三光并五岳。
地灵人杰推江东,人物风流兼磊落。
顾此闽之东,自古多英雄。
求其为绝称,独一忠穆公。
公今已即世,后世谁可拟。
惟有詹仲通,一人而已耳。
仲通何如人,景星与凤凰。
不险亦不深,山高兮水长。
闽士孕其秀,胸次尤难量。
闽之水滔滔,可以烛妍丑。
闽士生其间,其美不容。
君不见周家社稷生甫申,崧岳当年曾降神。
又不见千里秀士钟三苏,眉山草木皆焦枯。
我生恨不由河洛,虚负三光并五岳。
地灵人杰推江东,人物风流兼磊落。
顾此闽之东,自古多英雄。
求其为绝称,独一忠穆公。
公今已即世,后世谁可拟。
惟有詹仲通,一人而已耳。
仲通何如人,景星与凤凰。
不险亦不深,山高兮水长。
《山水吟》拼音标注
shān shǔi yín
mǐn zhī shān é é,
kě yǐ jiē qióng cāng。
mǐn shì yùn qí xìu,
xiōng cì yóu nán liàng。
mǐn zhī shǔi tāo tāo,
kě yǐ zhú yán chǒu。
mǐn shì shēng qí jiān,
qí měi bù róng。
jūn bù jiàn zhōu jiā shè jì shēng fǔ shēn,
sōng yuè dāng nián céng jiàng shén。
yòu bù jiàn qiān lǐ xìu shì zhōng sān sū,
méi shān cǎo mù jiē jiāo kū。
wǒ shēng hèn bù yóu hé luò,
xū fù sān guāng bìng wǔ yuè。
dì líng rén jié tūi jiāng dōng,
rén wù fēng líu jiān lěi luò。
gù cǐ mǐn zhī dōng,
zì gǔ duō yīng xióng。
qíu qí wèi jué chēng,
dú yī zhōng mù gōng。
gōng jīn yǐ jí shì,
hòu shì shúi kě nǐ。
wéi yǒu zhān zhòng tōng,
yī rén ér yǐ ěr。
zhòng tōng hé rú rén,
jǐng xīng yǔ fèng huáng。
bù xiǎn yì bù shēn,
shān gāo xī shǔi cháng 。