酹江月·夜凉

(宋代)黄升

西风解事,为人间、洗尽三庚烦暑。一枕新凉宜客梦,飞入藕花深处。冰雪襟怀,琉璃世界,夜气清如许。刬然长啸,起来秋满庭户。
应笑楚客才高,兰成愁悴,遗恨传千古。作赋吟诗空自好,不直一杯秋露。淡月阑干,微云河汉,耿耿天催曙。此情谁会,梧桐叶上疏雨。

《酹江月·夜凉》拼音标注

lèi jiāng yuè · yè liáng
xī fēng jiě shì,
wèi rén jiān 、 xǐ jǐn sān gēng fán shǔ。
yī zhěn xīn liáng yí kè mèng,
fēi rù ǒu huā shēn chù。
bīng xuě jīn huái,
líu lí shì jiè,
yè qì qīng rú xǔ。
chǎn rán cháng xiào,
qǐ lái qīu mǎn tíng hù。
yìng xiào chǔ kè cái gāo,
lán chéng chóu cùi,
yí hèn chuán qiān gǔ。
zuò fù yín shī kōng zì hǎo,
bù zhí yī bēi qīu lù。
dàn yuè lán gān,
wēi yún hé hàn,
gěng gěng tiān cūi shù。
cǐ qíng shúi hùi,
wú tóng yè shàng shū yǔ。

《酹江月·夜凉》评解

  本词上片侧重写秋夜之所见,下片主要写秋夜之所思所感。作者认为,古来骚人往往为人生失意而遗恨千古,何如托身山林,寄情风月呢?这当然是消极的,但在当时作为志行高洁者自我解脱的一种出路,也自有可理解之处。