杨柳词

(明代)皇甫冲

上林新柳弄新晖,柳上春来春又归。
江南此日絮应尽,北地今来花未飞。
一自离家五经月,梦里垂杨别时折。
春归不逐梁间燕,春去其如花上渼。
人道京华别样春,我独逢春愁杀人。
阳和偏到宇文树,风力长吹庾亮尘。
尘飞莽莽蔽白日,禁柳宫花自颜色。
何事当年抚树人,今日还来泪沾臆。
臆泪沾衣不得干,人生何似客中难。
年华易逐东流去,白发羞将镜里看。
眼看白发何能改,故园杨柳应犹在。
婀娜长条拂地垂,莫使春光不相待。

《杨柳词》拼音标注

yáng lǐu cí
shàng lín xīn lǐu nòng xīn hūi,
lǐu shàng chūn lái chūn yòu gūi。
jiāng nán cǐ rì xù yìng jǐn,
běi dì jīn lái huā wèi fēi。
yī zì lí jiā wǔ jīng yuè,
mèng lǐ chúi yáng bié shí zhé。
chūn gūi bù zhú liáng jiān yàn,
chūn qù qí rú huā shàng měi。
rén dào jīng huá bié yáng chūn,
wǒ dú féng chūn chóu shā rén。
yáng hé piān dào yǔ wén shù,
fēng lì cháng chūi yǔ liàng chén。
chén fēi mǎng mǎng bì bái rì,
jìn lǐu gōng huā zì yán sè。
hé shì dāng nián fǔ shù rén,
jīn rì huán lái lèi zhān yì。
yì lèi zhān yī bù dé gān,
rén shēng hé sì kè zhōng nán。
nián huá yì zhú dōng líu qù,
bái fā xīu jiāng jìng lǐ kàn。
yǎn kàn bái fā hé néng gǎi,
gù yuán yáng lǐu yìng yóu zài。
ē nuó cháng tiáo fú dì chúi,
mò shǐ chūn guāng bù xiāng dài 。