送张子还广陵

(明代)皇甫汸

张子别我黄鹤楼,飘然骑鹤归扬州。驾言返吾初服去,安得为此斗粟留。

君不见嵇生疏散长卿慢,不善希世称巧宦。献玉明时秖自悲,投珠昏夜遭人盼。

闻说淮南桂树芳,澄湖一曲似沧浪。莫须北阙徵书下,自许东山隐兴长。

《送张子还广陵》拼音标注

sòng zhāng zǐ huán guǎng líng
zhāng zǐ bié wǒ huáng hè lóu,
piāo rán qí hè gūi yáng zhōu。
jià yán fǎn wú chū fú qù,
ān dé wèi cǐ dǒu sù líu。
jūn bù jiàn jī shēng shū sàn cháng qīng màn,
bù shàn xī shì chēng qiǎo huàn。
xiàn yù míng shí zhī zì bēi,
tóu zhū hūn yè zāo rén pàn。
wén shuō huái nán gùi shù fāng,
chéng hú yī qū sì cāng làng。
mò xū běi què zhēng shū xià,
zì xǔ dōng shān yǐn xīng cháng。