哲妇叹

(元代)黄玠

人家生女不必能,哲妇多事丑妇贞。美笑已足倾人城,况复恨怒生五兵。

阳德不竞阴始凝,履霜之渐为坚冰。天下男子唯刘伶,彼形甚醉心独醒,妇言虽善亦不竞。

《哲妇叹》拼音标注

zhé fù tàn
rén jiā shēng nv̌ bù bì néng,
zhé fù duō shì chǒu fù zhēn。
měi xiào yǐ zú qīng rén chéng,
kuàng fù hèn nù shēng wǔ bīng。
yáng dé bù jìng yīn shǐ níng,
lv̌ shuāng zhī jiàn wèi jiān bīng。
tiān xià nán zǐ wéi líu líng,
bǐ xíng shén zùi xīn dú xǐng,
fù yán sūi shàn yì bù jìng。