题李坦之诗卷

(元代)黄溍

神仙中人世莫识,政以文章为戏剧。李生也复可怜人,手种蟠桃待春色。

山空岁寒谁念汝,青枫堕影霜露白。远游赋成一朝去,翠盖云旗暮何适。

蓬莱烟雾秋冥冥,邓君白鹿无消息。袖中骊珠三百颗,夜深勿近蛟龙宅。

金华之山青矗天,山人看山忘岁年。黄精芝草幸可食,安得与子巢其间。

石床醉听松风眠,无为长歌怨如哭,使汝恻怆凋朱颜。

《题李坦之诗卷》拼音标注

tí lǐ tǎn zhī shī juàn
shén xiān zhōng rén shì mò shì,
zhèng yǐ wén zhāng wèi xì jù。
lǐ shēng yě fù kě lián rén,
shǒu zhǒng pán táo dài chūn sè。
shān kōng sùi hán shúi niàn rǔ,
qīng fēng duò yǐng shuāng lù bái。
yuǎn yóu fù chéng yī zhāo qù,
cùi gài yún qí mù hé shì。
péng lái yān wù qīu míng míng,
dèng jūn bái lù wú xiāo xī。
xìu zhōng lí zhū sān bǎi kē,
yè shēn wù jìn jiāo lóng zhái。
jīn huá zhī shān qīng chù tiān,
shān rén kàn shān wàng sùi nián。
huáng jīng zhī cǎo xìng kě shí,
ān dé yǔ zǐ cháo qí jiān。
shí chuáng zùi tīng sōng fēng mián,
wú wèi cháng gē yuàn rú kū,
shǐ rǔ cè chuàng diāo zhū yán。