梳头得白发
(元代)黄溍
偶逐飞云别涧冈,解缨聊尔濯沧浪。襟怀久已无山水,客鬓谁令砂雪霜。
未必丹砂真却老,可堪白首更为郎。前修未远斯文在,努力无愁歧路长。
《梳头得白发》拼音标注
shū tóu dé bái fā
ǒu zhú fēi yún bié jiàn gāng,
jiě yīng liáo ěr zhuó cāng làng。
jīn huái jǐu yǐ wú shān shǔi,
kè bìn shúi lìng shā xuě shuāng。
wèi bì dān shā zhēn què lǎo,
kě kān bái shǒu gèng wèi láng。
qián xīu wèi yuǎn sī wén zài,
nǔ lì wú chóu qí lù cháng。