过采石题谪仙楼时门人刘宪石为太平守出饯于此因步青莲韵 其二

(明代)黄锦

偶乘彩鹢一登游,仰止高山俯碧流。世事滔滔浑似水,百年鼎鼎几如丘。

却怜地主仝刘宠,为爱清尊泊祖洲。此日相逢须尽醉,明朝分袂不胜愁。

《过采石题谪仙楼时门人刘宪石为太平守出饯于此因步青莲韵 其二》拼音标注

guò cǎi shí tí zhé xiān lóu shí mén rén líu xiàn shí wèi tài píng shǒu chū jiàn yú cǐ yīn bù qīng lián yùn qí èr
ǒu chéng cǎi nì yī dēng yóu,
yǎng zhǐ gāo shān fǔ bì líu。
shì shì tāo tāo hún sì shǔi,
bǎi nián dǐng dǐng jī rú qīu。
què lián dì zhǔ tóng líu chǒng,
wèi ài qīng zūn bó zǔ zhōu。
cǐ rì xiāng féng xū jǐn zùi,
míng zhāo fēn mèi bù shèng chóu。