登四明山
(宋代)黄巨澄
会稽东南秀,四明名更佳。
蜿蜒三百里,惨淡青莲花。
伊昔天地初,山川始萌芽。
六丁挥神斧,斲削如人家。
四牖遗古制,玲珑吐云霞。
侧闻刘樊徒,於此鍊丹砂。
耕烟丁青棂,结实大如瓜。
挥手谢众士,身登凤凰车。
至今石窗底,青天守龙蛇。
玉女四五人,绿鬓垂鬖髿。
时来听潺湲,意态静不哗。
我夜闯其劳,月黑星如麻。
顾惭无灵气,怅望空咨嗟。
蜿蜒三百里,惨淡青莲花。
伊昔天地初,山川始萌芽。
六丁挥神斧,斲削如人家。
四牖遗古制,玲珑吐云霞。
侧闻刘樊徒,於此鍊丹砂。
耕烟丁青棂,结实大如瓜。
挥手谢众士,身登凤凰车。
至今石窗底,青天守龙蛇。
玉女四五人,绿鬓垂鬖髿。
时来听潺湲,意态静不哗。
我夜闯其劳,月黑星如麻。
顾惭无灵气,怅望空咨嗟。
《登四明山》拼音标注
dēng sì míng shān
hùi jī dōng nán xìu,
sì míng míng gèng jiā。
wān yán sān bǎi lǐ,
cǎn dàn qīng lián huā。
yī xī tiān dì chū,
shān chuān shǐ méng yá。
lìu dīng hūi shén fǔ,
zhuó xuē rú rén jiā。
sì yǒu yí gǔ zhì,
líng lóng tǔ yún xiá。
cè wén líu fán tú,
yú cǐ liàn dān shā。
gēng yān dīng qīng líng,
jié shí dà rú guā。
hūi shǒu xiè zhòng shì,
shēn dēng fèng huáng chē。
zhì jīn shí chuāng dǐ,
qīng tiān shǒu lóng shé。
yù nv̌ sì wǔ rén,
lv̀ bìn chúi sān shā。
shí lái tīng chán yuán,
yì tài jìng bù huā。
wǒ yè chuǎng qí láo,
yuè hēi xīng rú má。
gù cán wú líng qì,
chàng wàng kōng zī jiē 。