高阳台 题钱吉生士女画幅
(清代)黄钧宰
镂雪融肌,搓酥涤腕。广寒宫里仙人,亭亭玉立,为谁小谪红尘,原来一幅生绡画。
是先生,写出丰神。信人闲,有此娉婷,那不消魂。
痴情解得参空色,爱佳人是影,影是真真。万唤千呼,可能消息相闻。
思量除却张萱笔。问庸姿,谁伴吟身,尽年年,月下悲秋,花下伤春。
《高阳台 题钱吉生士女画幅》拼音标注
gāo yáng tái tí qián jí shēng shì nv̌ huà fú
lòu xuě róng jī,
cuō sū dí wàn。
guǎng hán gōng lǐ xiān rén,
tíng tíng yù lì,
wèi shúi xiǎo zhé hóng chén,
yuán lái yī fú shēng xiāo huà。
shì xiān shēng,
xiě chū fēng shén。
xìn rén xián,
yǒu cǐ pīng tíng,
nà bù xiāo hún。
chī qíng jiě dé cān kōng sè,
ài jiā rén shì yǐng,
yǐng shì zhēn zhēn。
wàn huàn qiān hū,
kě néng xiāo xī xiāng wén。
sī liàng chú què zhāng xuān bǐ。
wèn yōng zī,
shúi bàn yín shēn,
jǐn nián nián,
yuè xià bēi qīu,
huā xià shāng chūn。