轻举篇
(明代)刘黄裳
幼学道术骑茅龙,咳唾吹上昆仑峰。
身轻转讶茅龙重,角触孔翠石鲸纵。
仗剑叱龙赤发怒,抛茅入海琐玉树。
别检灵文学作云,英英足下觉氤氲。
杳然失却鸿鹭上,丹旌烟道空中分。
行至天穷云尽处,天薄云脆不能去。
此时浮云亦弃摈,上天下天只神御。
身轻转讶茅龙重,角触孔翠石鲸纵。
仗剑叱龙赤发怒,抛茅入海琐玉树。
别检灵文学作云,英英足下觉氤氲。
杳然失却鸿鹭上,丹旌烟道空中分。
行至天穷云尽处,天薄云脆不能去。
此时浮云亦弃摈,上天下天只神御。
《轻举篇》拼音标注
qīng jǔ piān
yòu xué dào zhú qí máo lóng,
ké tuò chūi shàng kūn lún fēng。
shēn qīng zhuǎn yà máo lóng zhòng,
jiǎo hóng kǒng cùi shí jīng zòng。
zhàng jiàn chì lóng chì fā nù,
pāo máo rù hǎi suǒ yù shù。
bié jiǎn líng wén xué zuò yún,
yīng yīng zú xià jué yīn yūn。
yǎo rán shī què hóng lù shàng,
dān jīng yān dào kōng zhōng fēn。
xíng zhì tiān qióng yún jǐn chù,
tiān bó yún cùi bù néng qù。
cǐ shí fú yún yì qì bìn,
shàng tiān xià tiān zhǐ shén yù 。