缦庵合装欧黄题名悬斋壁并题一诗即以为别
(清代)黄绍箕
庐陵少孤贫不忧,登朝一节论千秋。波中金石仰看物,著书不足来寻幽。
维摩老子稍后进,文章不同有心印。书骨权奇如其人,未得书碑聊自运。
二公气立万物表,白傅西来恨太早。中间题壁有苏公,作诗父子三人同。
苏公兄弟晚飘泊,壁诗磨灭无由踪。尹余继去众已骇,元祐党碑满天下。
平生师友如云龙,万事升沈付埃马。欧公有母黄有兄,至乐天与谁能伤。
但说山川蒙藻缋,岂知点画含风霜。缦庵缦庵来惜别,吾家风义足可惜。
公家事了栽红梨,烹茶读书且面壁。
《缦庵合装欧黄题名悬斋壁并题一诗即以为别》拼音标注
màn ān hé zhuāng ōu huáng tí míng xuán zhāi bì bìng tí yī shī jí yǐ wèi bié
lú líng shǎo gū pín bù yōu,
dēng zhāo yī jié lùn qiān qīu。
bō zhōng jīn shí yǎng kàn wù,
zhù shū bù zú lái xún yōu。
wéi mó lǎo zǐ shāo hòu jìn,
wén zhāng bù tóng yǒu xīn yìn。
shū gǔ quán qí rú qí rén,
wèi dé shū bēi liáo zì yùn。
èr gōng qì lì wàn wù biǎo,
bái fù xī lái hèn tài zǎo。
zhōng jiān tí bì yǒu sū gōng,
zuò shī fù zǐ sān rén tóng。
sū gōng xiōng dì wǎn piāo bó,
bì shī mó miè wú yóu zōng。
yǐn yú jì qù zhòng yǐ hài,
yuán yòu dǎng bēi mǎn tiān xià。
píng shēng shī yǒu rú yún lóng,
wàn shì shēng shěn fù āi mǎ。
ōu gōng yǒu mǔ huáng yǒu xiōng,
zhì lè tiān yǔ shúi néng shāng。
dàn shuō shān chuān méng zǎo hùi,
qǐ zhī diǎn huà hán fēng shuāng。
màn ān màn ān lái xī bié,
wú jiā fēng yì zú kě xī。
gōng jiā shì le zāi hóng lí,
pēng chá dú shū qiě miàn bì。