东门行一首

(明代)黄省曾

出东门,旭日皎皎。秋阳在高天,不复照芳草。人生无根蒂,安得免衰老。

红颜不回,壮心未已。济海无洪梁,登天无高羽。安能随腐英,无言而灭死。

欲历五岳舒烦纡,平明秣马妻子牵裾。胡为远行游,饥渴谁与知。

不如与君闭户同栖迟。

太公居渭滨,皓首无迁移。巢由相牧犊,终身颍与箕。

圣贤贵适意,黄屋何足希。愿子留故乡,何庸远行为。

《东门行一首》拼音标注

dōng mén xíng yī shǒu
chū dōng mén,
xù rì jiǎo jiǎo。
qīu yáng zài gāo tiān,
bù fù zhào fāng cǎo。
rén shēng wú gēn dì,
ān dé miǎn shuāi lǎo。
hóng yán bù húi,
zhuàng xīn wèi yǐ。
jì hǎi wú hóng liáng,
dēng tiān wú gāo yǔ。
ān néng súi fǔ yīng,
wú yán ér miè sǐ。
yù lì wǔ yuè shū fán yū,
píng míng mò mǎ qī zǐ qiān jū。
hú wèi yuǎn xíng yóu,
jī kě shúi yǔ zhī。
bù rú yǔ jūn bì hù tóng qī chí。
tài gōng jū wèi bīn,
hào shǒu wú qiān yí。
cháo yóu xiāng mù dú,
zhōng shēn yǐng yǔ jī。
shèng xián gùi shì yì,
huáng wū hé zú xī。
yuàn zǐ líu gù xiāng,
hé yōng yuǎn xíng wèi。