贾生叹一首

(明代)黄省曾

贾生熊耳秀,洛阳诵诗书。一客吴门下,博士徵金除。

慷慨论过秦,诸生咸不如。因遭虎臣毁,遂使龙颜疏。

怀愁渡湘水,投言吊三闾。长沙见楚鵩,养空聊自舒。

暂尔前席恩,终远天子居。徒然痛哭疏,听纳何趑趄。

吴王死坠马,太傅伤有馀。竟岁亦沦没,海内皆欷歔。

当时恭俭主,好贤名亦虚。

《贾生叹一首》拼音标注

jiǎ shēng tàn yī shǒu
jiǎ shēng xióng ěr xìu,
luò yáng sòng shī shū。
yī kè wú mén xià,
bó shì zhēng jīn chú。
kāng kǎi lùn guò qín,
zhū shēng xián bù rú。
yīn zāo hǔ chén hǔi,
sùi shǐ lóng yán shū。
huái chóu dù xiāng shǔi,
tóu yán diào sān lv́。
cháng shā jiàn chǔ fú,
yǎng kōng liáo zì shū。
zàn ěr qián xí ēn,
zhōng yuǎn tiān zǐ jū。
tú rán tòng kū shū,
tīng nà hé cī jū。
wú wáng sǐ zhùi mǎ,
tài fù shāng yǒu yú。
jìng sùi yì lún méi,
hǎi nèi jiē xī xū。
dāng shí gōng jiǎn zhǔ,
hǎo xián míng yì xū。