送蔡子师古楚游一首

(明代)黄省曾

蔡经苏台秀,幽情爱山水。家近毛公坛,身居洞天里。

时时春风棹一舟,吴王胜迹皆探求。孤怀忽尔忆江汉,飘然特作襄阳游。

襄阳岘山青无改,轻裘缓带人何在。古碑读之不流泪,空云功德高四海。

巍巍自有宇宙在,登贤眺圣俱尘埃。君留翠微襟抱开,飞觞摇笔何徘徊。

清心复为清潭赏,桃花不言映君舫。明月沿求弄珠女,锦波粼粼人巳往。

鹿门古城东,昔居庞德公。亦有孟夫子,采药钦高风。

乘兴回舻金涧处,朗吟白云何时去。考槃石床栖隐间,飞光独照青岩树。

今尔寻遗踪,攀践心无穷。不见浩然子,徒看丹桂丛。

却笑纷纷长安下,朝朝䬃踏动车马。从来宁老轩冕中,选丘遵壑情何寡。

予也怜君负逸调,襄阳名山复吟眺。归来览尔大堤作,苏台把袂一长笑。

《送蔡子师古楚游一首》拼音标注

sòng cài zǐ shī gǔ chǔ yóu yī shǒu
cài jīng sū tái xìu,
yōu qíng ài shān shǔi。
jiā jìn máo gōng tán,
shēn jū dòng tiān lǐ。
shí shí chūn fēng zhuō yī zhōu,
wú wáng shèng jī jiē tàn qíu。
gū huái hū ěr yì jiāng hàn,
piāo rán tè zuò xiāng yáng yóu。
xiāng yáng xiàn shān qīng wú gǎi,
qīng qíu huǎn dài rén hé zài。
gǔ bēi dú zhī bù líu lèi,
kōng yún gōng dé gāo sì hǎi。
wēi wēi zì yǒu yǔ zhòu zài,
dēng xián tiào shèng jù chén āi。
jūn líu cùi wēi jīn bào kāi,
fēi shāng yáo bǐ hé pái huái。
qīng xīn fù wèi qīng tán shǎng,
táo huā bù yán yìng jūn fǎng。
míng yuè yán qíu nòng zhū nv̌,
jǐn bō lín lín rén sì wǎng。
lù mén gǔ chéng dōng,
xī jū páng dé gōng。
yì yǒu mèng fū zǐ,
cǎi yào qīn gāo fēng。
chéng xīng húi lǔ jīn jiàn chù,
lǎng yín bái yún hé shí qù。
kǎo pán shí chuáng qī yǐn jiān,
fēi guāng dú zhào qīng yán shù。
jīn ěr xún yí zōng,
pān jiàn xīn wú qióng。
bù jiàn hào rán zǐ,
tú kàn dān gùi cóng。
què xiào fēn fēn cháng ān xià,
zhāo zhāo sà tà dòng chē mǎ。
cóng lái níng lǎo xuān miǎn zhōng,
xuǎn qīu zūn hè qíng hé guǎ。
yú yě lián jūn fù yì diào,
xiāng yáng míng shān fù yín tiào。
gūi lái lǎn ěr dà dī zuò,
sū tái bǎ mèi yī cháng xiào。