悼张氏二孝廉歌一首

(明代)黄省曾

谢庭双玉树,呼为连城宝。家授匡衡诗,青春弄缃缟。

结志成云虹,抽毫尽芳藻。世上龌龊儒,立谈皆挫倒。

我梦吐凤凰,著书卧蓬葆。闭关寡交游,藜藿未尝饱。

丈夫揽辔天下清,区区一室安足扫。两贤通家独相念,绿竹萧斋过论讨。

伯氏昂藏千丈松,仲也温如明月皎。初览章华骇边让,每读灵光羡文考。

何意清庙材,忽然随秋草。吁嗟人年本蜉蜉,楚楚衣裳空自保。

古来彭聃久灰土,眼前富贵行枯槁。惟伤二壁一时碎,为歌哭我平生好。

《悼张氏二孝廉歌一首》拼音标注

dào zhāng shì èr xiào lián gē yī shǒu
xiè tíng shuāng yù shù,
hū wèi lián chéng bǎo。
jiā shòu kuāng héng shī,
qīng chūn nòng xiāng gǎo。
jié zhì chéng yún hóng,
chōu háo jǐn fāng zǎo。
shì shàng wò chuò rú,
lì tán jiē cuò dǎo。
wǒ mèng tǔ fèng huáng,
zhù shū wò péng bǎo。
bì guān guǎ jiāo yóu,
lí huò wèi cháng bǎo。
zhàng fū lǎn pèi tiān xià qīng,
qū qū yī shì ān zú sǎo。
liǎng xián tōng jiā dú xiāng niàn,
lv̀ zhú xiāo zhāi guò lùn tǎo。
bó shì áng cáng qiān zhàng sōng,
zhòng yě wēn rú míng yuè jiǎo。
chū lǎn zhāng huá hài biān ràng,
měi dú líng guāng xiàn wén kǎo。
hé yì qīng miào cái,
hū rán súi qīu cǎo。
xū jiē rén nián běn fú fú,
chǔ chǔ yī cháng kōng zì bǎo。
gǔ lái péng dān jǐu hūi tǔ,
yǎn qián fù gùi xíng kū gǎo。
wéi shāng èr bì yī shí sùi,
wèi gē kū wǒ píng shēng hǎo。