庐山吟一首

(明代)黄省曾

我闻匡庐山,西峙宫亭湖。少读神禹经,昔为天子都。

背岷南来几千里,巍峰秀出名香垆。石镜孤圆照阊阖,屏风九叠开蓬壶。

盘霞错日气熣灿,天鸡紫凤鸣相呼。匡君腾游太清境,空留碧汉青山影。

冬春不断霜雪光,昼夜常看二轮景。天池犹馀慧远芳,莲花宛种仙人杏。

长风自昔吹二龙,明月当时照三隐。予也萦怀十馀载,披图萧爽心泠然

行当骑鹿芙蓉顶,长啸支矶玉女前。

《庐山吟一首》拼音标注

lú shān yín yī shǒu
wǒ wén kuāng lú shān,
xī zhì gōng tíng hú。
shǎo dú shén yǔ jīng,
xī wèi tiān zǐ dū。
bèi mín nán lái jī qiān lǐ,
wēi fēng xìu chū míng xiāng lú。
shí jìng gū yuán zhào chāng gé,
píng fēng jǐu dié kāi péng hú。
pán xiá cuò rì qì sūi càn,
tiān jī zǐ fèng míng xiāng hū。
kuāng jūn téng yóu tài qīng jìng,
kōng líu bì hàn qīng shān yǐng。
dōng chūn bù duàn shuāng xuě guāng,
zhòu yè cháng kàn èr lún jǐng。
tiān chí yóu yú hùi yuǎn fāng,
lián huā wǎn zhǒng xiān rén xìng。
cháng fēng zì xī chūi èr lóng,
míng yuè dāng shí zhào sān yǐn。
yú yě yíng huái shí yú zài,
pī tú xiāo shuǎng xīn líng rán。
xíng dāng qí lù fú róng dǐng,
cháng xiào zhī jī yù nv̌ qián。