悼无尘禅师一首

(明代)黄省曾

红界起阎提,洲轮梦影齐。七城开秘轨,三草茂神荑。

释持幢鼓,无修绝径蹊。绪禅唯室闭,兰诵止山栖。

世出延香教,真归入妙倪。院生功可内,方去业堪西。

树鸟流音戚,堂云障色悽。踊空躯已变,住湛性何迷。

逝水伤金涧,遗风景绿梯。欲知超化迹,咏取向终题。

《悼无尘禅师一首》拼音标注

dào wú chén shàn shī yī shǒu
hóng jiè qǐ yán tí,
zhōu lún mèng yǐng qí。
qī chéng kāi mì gǔi,
sān cǎo mào shén tí。
yǒu shì chí chuáng gǔ,
wú xīu jué jìng xī。
xù shàn wéi shì bì,
lán sòng zhǐ shān qī。
shì chū yán xiāng jiào,
zhēn gūi rù miào ní。
yuàn shēng gōng kě nèi,
fāng qù yè kān xī。
shù niǎo líu yīn qī,
táng yún zhàng sè qī。
yǒng kōng qū yǐ biàn,
zhù zhàn xìng hé mí。
shì shǔi shāng jīn jiàn,
yí fēng jǐng lv̀ tī。
yù zhī chāo huà jī,
yǒng qǔ xiàng zhōng tí。