寒食客中二首 其二

(元代)黄石翁

惨澹微茫断客魂,最难忘处最难言。南陵不可避风雨,麦饭何如托子孙。

往事沧江推白鸟,谁家铁拨送清尊。欲寻隐者相倾倒,烟柳深深不见门。

《寒食客中二首 其二》拼音标注

hán shí kè zhōng èr shǒu qí èr
cǎn dàn wēi máng duàn kè hún,
zùi nán wàng chù zùi nán yán。
nán líng bù kě bì fēng yǔ,
mài fàn hé rú tuō zǐ sūn。
wǎng shì cāng jiāng tūi bái niǎo,
shúi jiā tiě bō sòng qīng zūn。
yù xún yǐn zhě xiāng qīng dǎo,
yān lǐu shēn shēn bù jiàn mén。