元伯示清水泊之什因和酬
(宋代)黄庶
十年不踏故溪上,有时梦去千里游。
每思鱼行鉴中见,青衫手板如仇雠。
秋风鲈肥美无价,莫怪张翰不可留。
前日诵君清水吟,胸中突起百尺愁。
儿牵女婴走尘土,百年一半如弃投。
清风明月无界畔,白首愿作山中侯。
君诗写出渔者意,老景一片在目眸。
清泉钓舟未入手,聊可观诵忘吾忧。
每思鱼行鉴中见,青衫手板如仇雠。
秋风鲈肥美无价,莫怪张翰不可留。
前日诵君清水吟,胸中突起百尺愁。
儿牵女婴走尘土,百年一半如弃投。
清风明月无界畔,白首愿作山中侯。
君诗写出渔者意,老景一片在目眸。
清泉钓舟未入手,聊可观诵忘吾忧。
《元伯示清水泊之什因和酬》拼音标注
yuán bó shì qīng shǔi bó zhī shí yīn hé chóu
shí nián bù tà gù xī shàng,
yǒu shí mèng qù qiān lǐ yóu。
měi sī yú xíng jiàn zhōng jiàn,
qīng shān shǒu bǎn rú chóu chóu。
qīu fēng lú féi měi wú jià,
mò guài zhāng hàn bù kě líu。
qián rì sòng jūn qīng shǔi yín,
xiōng zhōng tū qǐ bǎi chǐ chóu。
ér qiān nv̌ yīng zǒu chén tǔ,
bǎi nián yī bàn rú qì tóu。
qīng fēng míng yuè wú jiè pàn,
bái shǒu yuàn zuò shān zhōng hóu。
jūn shī xiě chū yú zhě yì,
lǎo jǐng yī piàn zài mù móu。
qīng quán diào zhōu wèi rù shǒu,
liáo kě guān sòng wàng wú yōu 。