小至雪次韵 其二

(明代)黄廷用

拥书公暇独徘徊,连日江云黯不开。倏尔寒山铺玉树,无端平地起瑶台。

奇当错落全成胜,巧至乘危半忽摧。安得负薪岩薮者,频闻黄竹自天来。

《小至雪次韵 其二》拼音标注

xiǎo zhì xuě cì yùn qí èr
yǒng shū gōng xiá dú pái huái,
lián rì jiāng yún àn bù kāi。
shū ěr hán shān pū yù shù,
wú duān píng dì qǐ yáo tái。
qí dāng cuò luò quán chéng shèng,
qiǎo zhì chéng wēi bàn hū cūi。
ān dé fù xīn yán sǒu zhě,
pín wén huáng zhú zì tiān lái。