梅 其十四

(宋代)安道

枫落溪湾弃叶红,孤山千树月明中。自从逋客微吟后,寂寞枝头笑冷风。

《梅 其十四》拼音标注

méi qí shí sì
fēng luò xī wān qì yè hóng,
gū shān qiān shù yuè míng zhōng。
zì cóng bū kè wēi yín hòu,
jì mò zhī tóu xiào lěng fēng。