感叹

(宋代)安道

翠筱秀高原,旁出槎牙棘。雨露一沾濡,行道每嗟惜。

适逢好事者,并取置宏宅。固充吟赏具,美恶居然识。

棘非人所珍,因筱迁为匹。藉此苍翠姿,而亦蒙灌拭。

彼棘恃险状,顽枝欲凌历。清标澹不较,霜风守贞直。

《感叹》拼音标注

gǎn tàn
cùi xiǎo xìu gāo yuán,
páng chū chá yá jí。
yǔ lù yī zhān rú,
xíng dào měi jiē xī。
shì féng hǎo shì zhě,
bìng qǔ zhì hóng zhái。
gù chōng yín shǎng jù,
měi è jū rán shì。
jí fēi rén suǒ zhēn,
yīn xiǎo qiān wèi pǐ。
jiè cǐ cāng cùi zī,
ér yì méng guàn shì。
bǐ jí shì xiǎn zhuàng,
wán zhī yù líng lì。
qīng biāo dàn bù jiào,
shuāng fēng shǒu zhēn zhí。