汉宫春·出朝门循玉河而行杨花堆径如雪

(清代)黄之隽

如许风光,被软红尘土,埋没多时。终朝荷囊束带,簪笔彤墀。

柳边花底,问何人、归院曾迷。浑未见、堆云桥外,隔河小路逶迤。

侥倖敝车羸马,傍垂杨曲水,独放轮蹄。何来雪花糁径,惹动相思。

韶华背我,愧閒曹、到此才知。双鬓影、无人厮觑,春风一任相吹。

《汉宫春·出朝门循玉河而行杨花堆径如雪》拼音标注

hàn gōng chūn · chū zhāo mén xún yù hé ér xíng yáng huā dūi jìng rú xuě
rú xǔ fēng guāng,
bèi ruǎn hóng chén tǔ,
mái méi duō shí。
zhōng zhāo hé náng shù dài,
zān bǐ tóng chí。
lǐu biān huā dǐ,
wèn hé rén 、 gūi yuàn céng mí。
hún wèi jiàn 、 dūi yún qiáo wài,
gé hé xiǎo lù wēi yǐ。
jiǎo xìng bì chē léi mǎ,
bàng chúi yáng qū shǔi,
dú fàng lún tí。
hé lái xuě huā sān jìng,
rě dòng xiāng sī。
sháo huá bèi wǒ,
kùi xián cáo 、 dào cǐ cái zhī。
shuāng bìn yǐng 、 wú rén sī qù,
chūn fēng yī rèn xiāng chūi。