鼓山限韵一首

(明代)黄衷

立马长松傍午原,仍看青霭逗云根。钟声细认林端梵,草色平连石上樽。

泉迸灵源萦古涧,茗酣春味破新园。兹游况是初晴后,徙倚天风瞰海门。

《鼓山限韵一首》拼音标注

gǔ shān xiàn yùn yī shǒu
lì mǎ cháng sōng bàng wǔ yuán,
réng kàn qīng ǎi dòu yún gēn。
zhōng shēng xì rèn lín duān fàn,
cǎo sè píng lián shí shàng zūn。
quán bèng líng yuán yíng gǔ jiàn,
míng hān chūn wèi pò xīn yuán。
zī yóu kuàng shì chū qíng hòu,
xǐ yǐ tiān fēng kàn hǎi mén。