题冯医士药园幽趣卷和陆修撰鼎仪先生韵
(明代)黄仲昭
数亩幽居深复深,逶迤一径入云林。开园特傍青山麓,引水遥从碧涧浔。
市远不闻来俗驾,心閒宁复梦朝簪。篱边带雨朝移菊,垄上锄云晚种芩。
旧植杏林多结子,新培橘树渐成阴。清香绕舍微风动,翠影翻阶霁月临。
功效似能回造化,刀圭亦足已呻吟。但令枯槁阳春转,肯受寻常世利侵。
医国不殊秦缓手,济时还契葛洪心。笑予俗病几成癖,欲借仙源一洗襟。
《题冯医士药园幽趣卷和陆修撰鼎仪先生韵》拼音标注
tí féng yì shì yào yuán yōu qù juàn hé lù xīu zhuàn dǐng yí xiān shēng yùn
shù mǔ yōu jū shēn fù shēn,
wēi yǐ yī jìng rù yún lín。
kāi yuán tè bàng qīng shān lù,
yǐn shǔi yáo cóng bì jiàn xún。
shì yuǎn bù wén lái sú jià,
xīn xián níng fù mèng zhāo zān。
lí biān dài yǔ zhāo yí jú,
lǒng shàng chú yún wǎn zhǒng qín。
jìu zhí xìng lín duō jié zǐ,
xīn péi jú shù jiàn chéng yīn。
qīng xiāng rào shè wēi fēng dòng,
cùi yǐng fān jiē jì yuè lín。
gōng xiào sì néng húi zào huà,
dāo gūi yì zú yǐ shēn yín。
dàn lìng kū gǎo yáng chūn zhuǎn,
kěn shòu xún cháng shì lì qīn。
yì guó bù shū qín huǎn shǒu,
jì shí huán qì gé hóng xīn。
xiào yú sú bìng jī chéng pǐ,
yù jiè xiān yuán yī xǐ jīn。