一斋为永康黄肃赋

(明代)黄仲昭

平地欲为山,所积非儋石。高丘欲掘井,胡能计寻尺。

为学正如斯,孜孜当不息。持之亦有要,曰惟主于一。

所以古哲人,乾乾以终日。讲学穷至理,饬躬崇令德。

习俗谅不移,他岐岂容适。万理忽昭融,圣域可优入。

穷则善其身,达则行于国。俯仰天地间,能事从此毕。

黄生志希贤,颜斋警晨夕。吾将考其成,勖哉慎无斁。

《一斋为永康黄肃赋》拼音标注

yī zhāi wèi yǒng kāng huáng sù fù
píng dì yù wèi shān,
suǒ jī fēi dān shí。
gāo qīu yù jué jǐng,
hú néng jì xún chǐ。
wèi xué zhèng rú sī,
zī zī dāng bù xī。
chí zhī yì yǒu yào,
yuē wéi zhǔ yú yī。
suǒ yǐ gǔ zhé rén,
gān gān yǐ zhōng rì。
jiǎng xué qióng zhì lǐ,
chì gōng chóng lìng dé。
xí sú liàng bù yí,
tā qí qǐ róng shì。
wàn lǐ hū zhāo róng,
shèng yù kě yōu rù。
qióng zé shàn qí shēn,
dá zé xíng yú guó。
fǔ yǎng tiān dì jiān,
néng shì cóng cǐ bì。
huáng shēng zhì xī xián,
yán zhāi jǐng chén xī。
wú jiāng kǎo qí chéng,
xù zāi shèn wú yì。