诗美校书郎彭方迥

(宋代)黄庄

庐陵间气欧阳公,宗主文脉魁兰宫。
给纪诏来简眷浓,职居馆阁誉望隆。
圣明天子是仁宗,拔贤招俊萃群工。
希文何为去匆匆,谏官不言祗蔽蒙。
惟公壁立秉精忠,独抱鯾论心忡忡。
显责若讷极匪躬,飘然夷陵凛高风。
高风凛冽谁能同,地灵人杰国不空。
魁名自见六一翁,翱翔天禄名尤崇。
忠肝义胆何其雄,愤彼阴邪后内讧。
崇论宏议要力攻,责彼谏者达四聪。
摧奸击佞深有功,吁嗟众目昏如蒙。
划然见此光瞳瞳,吁嗟众耳塞如聋。
轰然闻此声渢渢,丹心一片对穹窿。
名齐欧老压岱宗,赖有谏臣鉴由中。
贤相意与公议融,全名不作夷陵穷。
公心岂计穷与通,使我跃起激懦衷。
贤哉两魁硕且洪,仁山突兀文水淙。

《诗美校书郎彭方迥》拼音标注

shī měi xiào shū láng péng fāng jiǒng
lú líng jiān qì ōu yáng gōng,
zōng zhǔ wén mài kúi lán gōng。
gěi jì zhào lái jiǎn juàn nóng,
zhí jū guǎn gé yù wàng lóng。
shèng míng tiān zǐ shì rén zōng,
bá xián zhāo jùn cùi qún gōng。
xī wén hé wèi qù cōng cōng,
jiàn guān bù yán zhī bì méng。
wéi gōng bì lì bǐng jīng zhōng,
dú bào biān lùn xīn chōng chōng。
xiǎn zé ruò nè jí fěi gōng,
piāo rán yí líng lǐn gāo fēng。
gāo fēng lǐn liè shúi néng tóng,
dì líng rén jié guó bù kōng。
kúi míng zì jiàn lìu yī wēng,
áo xiáng tiān lù míng yóu chóng。
zhōng gān yì dǎn hé qí xióng,
fèn bǐ yīn xié hòu nèi hóng。
chóng lùn hóng yì yào lì gōng,
zé bǐ jiàn zhě dá sì cōng。
cūi jiān jí nìng shēn yǒu gōng,
xū jiē zhòng mù hūn rú méng。
huá rán jiàn cǐ guāng tóng tóng,
xū jiē zhòng ěr sāi rú lóng。
hōng rán wén cǐ shēng féng féng,
dān xīn yī piàn dùi qióng lóng。
míng qí ōu lǎo yā dài zōng,
lài yǒu jiàn chén jiàn yóu zhōng。
xián xiāng yì yǔ gōng yì róng,
quán míng bù zuò yí líng qióng。
gōng xīn qǐ jì qióng yǔ tōng,
shǐ wǒ yuè qǐ jī nuò zhōng。
xián zāi liǎng kúi shuò qiě hóng,
rén shān tū wù wén shǔi cóng 。