端午张黄门燕集分韵得细字
(明代)黄佐
张君苍髯如拥戟,起家龙泉重当世。我昔幽栖祇树林,伦郎视我犹兄弟。
君来奋髯发高论,意气豪雄略文艺。尊前击剑星斗动,月下放歌鸾鹤唳。
伦郎一去未言返,招隐无人赋丛桂。聚散于今又一时,赤墀青琐多留滞。
长安咫尺不相见,松筠寂寞门长闭。端午开尊延我曹,宾从过逢得偕诣。
芳糈清酤溢筵几,艾叶榴花满庭砌。兴酣徙倚前荣下,促膝相欢谈往岁。
火云消尽暮天碧,空翠时时落巾袂。世事追思尽萍梗,人生那得无根蒂。
嗟我亦是江湖人,感时历历惭匡济。翠管银罂不可求,细葛香罗谁复制。
阄诗怀古三叹息,呜呼盛事何由继。燕俗到今传角黍,湘累终古伤兰蕙。
黄金高台未萧瑟,南薰古殿犹佳丽。盍簪乍可开怀抱,弹冠且莫誇遭际。
张君爱客不知暑,执热传觞转容裔。酒阑挥手谢君去,纤月当空凯风细。
《端午张黄门燕集分韵得细字》拼音标注
duān wǔ zhāng huáng mén yàn jí fēn yùn dé xì zì
zhāng jūn cāng rán rú yǒng jǐ,
qǐ jiā lóng quán zhòng dāng shì。
wǒ xī yōu qī qí shù lín,
lún láng shì wǒ yóu xiōng dì。
jūn lái fèn rán fā gāo lùn,
yì qì háo xióng lvè wén yì。
zūn qián jí jiàn xīng dǒu dòng,
yuè xià fàng gē luán hè lì。
lún láng yī qù wèi yán fǎn,
zhāo yǐn wú rén fù cóng gùi。
jù sàn yú jīn yòu yī shí,
chì chí qīng suǒ duō líu zhì。
cháng ān zhǐ chǐ bù xiāng jiàn,
sōng yún jì mò mén cháng bì。
duān wǔ kāi zūn yán wǒ cáo,
bīn cóng guò féng dé xié yì。
fāng xǔ qīng gū yì yán jī,
ài yè líu huā mǎn tíng qì。
xīng hān xǐ yǐ qián róng xià,
cù xī xiāng huān tán wǎng sùi。
huǒ yún xiāo jǐn mù tiān bì,
kōng cùi shí shí luò jīn mèi。
shì shì zhūi sī jǐn píng gěng,
rén shēng nà dé wú gēn dì。
jiē wǒ yì shì jiāng hú rén,
gǎn shí lì lì cán kuāng jì。
cùi guǎn yín yīng bù kě qíu,
xì gé xiāng luō shúi fù zhì。
jīu shī huái gǔ sān tàn xī,
wū hū shèng shì hé yóu jì。
yàn sú dào jīn chuán jiǎo shǔ,
xiāng lèi zhōng gǔ shāng lán hùi。
huáng jīn gāo tái wèi xiāo sè,
nán xūn gǔ diàn yóu jiā lì。
hé zān zhà kě kāi huái bào,
dàn guān qiě mò kuā zāo jì。
zhāng jūn ài kè bù zhī shǔ,
zhí rè chuán shāng zhuǎn róng yì。
jǐu lán hūi shǒu xiè jūn qù,
xiān yuè dāng kōng kǎi fēng xì。