崇胜寺后 有竹千余竿 独一根秀出 人呼

(宋代)惠洪

高节长身老不枯,平生风骨自清癯。
爱君修竹为尊者,却笑寒松作大夫。
未见同参木上座,空余听法石於菟。
戏将秋色分斋钵,抹月批风得饱无?

《崇胜寺后,有竹千余竿,独一根秀出,人呼》拼音标注

chóng shèng sì hòu,yǒu zhú qiān yú gān,dú yī gēn xìu chū,rén hū
gāo jié cháng shēn lǎo bù kū,
píng shēng fēng gǔ zì qīng qú。
ài jūn xīu zhú wèi zūn zhě,
què xiào hán sōng zuò dà fū。
wèi jiàn tóng cān mù shàng zuò,
kōng yú tīng fǎ shí yú tù。
xì jiāng qīu sè fēn zhāi bō,
mǒ yuè pī fēng dé bǎo wú ?