弄珠吟

(唐代)慧藏

落落明珠耀百千,森萝万像镜千悬。光透三千越大千,四生六类一灵源。

凡圣闻珠谁不羡,瞥起心求浑不见。对面看珠不识珠,寻珠逐物当时变。

千般万般况珠喻,珠离百非超四句。只这珠生是不生,非为无生珠始住。

如意珠,大圆镜,亦有人千唤作性。分身百亿我珠分,无始本净如今净。

日用真珠是佛陀,何劳逐物浪波波。隐现则今无二相,对面看珠识得摩。

《弄珠吟》拼音标注

nòng zhū yín
luò luò míng zhū yào bǎi qiān,
sēn luó wàn xiàng jìng qiān xuán。
guāng tòu sān qiān yuè dà qiān,
sì shēng lìu lèi yī líng yuán。
fán shèng wén zhū shúi bù xiàn,
piē qǐ xīn qíu hún bù jiàn。
dùi miàn kàn zhū bù shì zhū,
xún zhū zhú wù dāng shí biàn。
qiān bān wàn bān kuàng zhū yù,
zhū lí bǎi fēi chāo sì jù。
zhǐ zhè zhū shēng shì bù shēng,
fēi wèi wú shēng zhū shǐ zhù。
rú yì zhū,
dà yuán jìng,
yì yǒu rén qiān huàn zuò xìng。
fēn shēn bǎi yì wǒ zhū fēn,
wú shǐ běn jìng rú jīn jìng。
rì yòng zhēn zhū shì fó tuó,
hé láo zhú wù làng bō bō。
yǐn xiàn zé jīn wú èr xiāng,
dùi miàn kàn zhū shì dé mó。