萱草忘忧

(明代)霍与瑕

我思之人水一方,爱而不见心自伤。白露未下蒹葭苍,秋风渐起歇群芳。

潦尽天清桂子香,耿耿河汉夜成章。牵牛织女空七襄,隔断恩情永相望。

鳷鹊何时成桥梁,我思之人在西方。天寒不可渡潇湘,且把萱花种短墙。

时酌金罍称兕觥,终吾之生以徜徉。

《萱草忘忧》拼音标注

xuān cǎo wàng yōu
wǒ sī zhī rén shǔi yī fāng,
ài ér bù jiàn xīn zì shāng。
bái lù wèi xià jiān jiā cāng,
qīu fēng jiàn qǐ xiē qún fāng。
lǎo jǐn tiān qīng gùi zǐ xiāng,
gěng gěng hé hàn yè chéng zhāng。
qiān níu zhī nv̌ kōng qī xiāng,
gé duàn ēn qíng yǒng xiāng wàng。
zhī què hé shí chéng qiáo liáng,
wǒ sī zhī rén zài xī fāng。
tiān hán bù kě dù xiāo xiāng,
qiě bǎ xuān huā zhǒng duǎn qiáng。
shí zhuó jīn léi chēng sì gōng,
zhōng wú zhī shēng yǐ cháng yáng。