寄天津范自牧观察 其一

(清代)嵇曾筠

怅望津门雁不归,尺书迢递雪归微。每怀甘旨尘生釜,岂为行吟带减围。

天地有情人落寞,云霄无路梦依稀。山公应念遗孤幼,寄与愁心问绣衣。

《寄天津范自牧观察 其一》拼音标注

jì tiān jīn fàn zì mù guān chá qí yī
chàng wàng jīn mén yàn bù gūi,
chǐ shū tiáo dì xuě gūi wēi。
měi huái gān zhǐ chén shēng fǔ,
qǐ wèi xíng yín dài jiǎn wéi。
tiān dì yǒu qíng rén luò mò,
yún xiāo wú lù mèng yī xī。
shān gōng yìng niàn yí gū yòu,
jì yǔ chóu xīn wèn xìu yī。