赠杜方叔诗
(宋代)安道
爰有良木,结基崇岸。孤根挺茂,崇此丰干。晞曜朝阳,接润辰汉。
如彼芳松,繁华冬粲。
厥崇伊何,重英累茂。厥粲伊何,既苗而秀。绰矣杜生,应期特授。
人以位瞻,而能义富。
浩浩万区,悠悠俗网。变化无际,谁鉴其象。慎微将来,积著在往。
惟子居之,久而不爽。
名以实显,形端景立。弘之匪他,唯我所执。文莫如人,瞻望弗及。
若在闻一,其殆知十。
肇允发纵,履霜之始。乃自童矇,芳葩桑梓。鸣鹤在阴,縻爵君子。
羽仪上京,弱冠来仕。
在动能跃,处静思默。既宣厥文,亦茂其德。韫玉蓬林,亢衡上国。
洪音振朗,晖曜四塞。
达节无累,贵彼修身。不求善己,而务得人。进替惟意,与时屈申。
万物云云,飘若埃尘。
假翼岩阿,束翮景云。挫锐者易,鲜能解纷。德之休明,卓焉出群。
岂独吴起,高谢田文。
余与吾生,处非先后。神结倾盖,情固白首。推年下交,以文会友。
忠焉之诲,望子善诱。
积细靡队,一覆斯崇。训致以道,坚冰则终。虽小必大,无往不隆。
嗟我良朋,敬承清风。
《赠杜方叔诗》拼音标注
zèng dù fāng shū shī
yuán yǒu liáng mù,
jié jī chóng àn。
gū gēn tǐng mào,
chóng cǐ fēng gān。
xī yào zhāo yáng,
jiē rùn chén hàn。
rú bǐ fāng sōng,
fán huá dōng càn。
jué chóng yī hé,
zhòng yīng lèi mào。
jué càn yī hé,
jì miáo ér xìu。
chuò yǐ dù shēng,
yìng qī tè shòu。
rén yǐ wèi zhān,
ér néng yì fù。
hào hào wàn qū,
yōu yōu sú wǎng。
biàn huà wú jì,
shúi jiàn qí xiàng。
shèn wēi jiāng lái,
jī zhù zài wǎng。
wéi zǐ jū zhī,
jǐu ér bù shuǎng。
míng yǐ shí xiǎn,
xíng duān jǐng lì。
hóng zhī fěi tā,
wéi wǒ suǒ zhí。
wén mò rú rén,
zhān wàng fú jí。
ruò zài wén yī,
qí dài zhī shí。
zhào yǔn fā zòng,
lv̌ shuāng zhī shǐ。
nǎi zì tóng méng,
fāng pā sāng zǐ。
míng hè zài yīn,
mí jué jūn zǐ。
yǔ yí shàng jīng,
ruò guān lái shì。
zài dòng néng yuè,
chù jìng sī mò。
jì xuān jué wén,
yì mào qí dé。
yùn yù péng lín,
kàng héng shàng guó。
hóng yīn zhèn lǎng,
hūi yào sì sāi。
dá jié wú lèi,
gùi bǐ xīu shēn。
bù qíu shàn jǐ,
ér wù dé rén。
jìn tì wéi yì,
yǔ shí qū shēn。
wàn wù yún yún,
piāo ruò āi chén。
jiǎ yì yán ā,
shù hé jǐng yún。
cuò rùi zhě yì,
xiān néng jiě fēn。
dé zhī xīu míng,
zhuō yān chū qún。
qǐ dú wú qǐ,
gāo xiè tián wén。
yú yǔ wú shēng,
chù fēi xiān hòu。
shén jié qīng gài,
qíng gù bái shǒu。
tūi nián xià jiāo,
yǐ wén hùi yǒu。
zhōng yān zhī hùi,
wàng zǐ shàn yòu。
jī xì mǐ dùi,
yī fù sī chóng。
xùn zhì yǐ dào,
jiān bīng zé zhōng。
sūi xiǎo bì dà,
wú wǎng bù lóng。
jiē wǒ liáng péng,
jìng chéng qīng fēng。