铁棋亭歌

(宋代)安道

吾乡朱侯颇好奇。邀我走马黄奇湄。又向崔巍访张果,云有石枰留铁棋。

下马谛视真奇古。三十二枚范金土。一枚直重四十铢,可惜神仙不留谱。

有唐逮今百千年。阅尽沧桑几变迁。此物疑有鬼神护,雨淋日炙尚依然。

公馀更约恣游赏。作亭覆之殊疏敞。丁丁伐木起云端,每值良辰惬孤往。

我闻侯治政绩明。民安堵兮岁功成。废者复之颓者举,坐听四境胪欢声。

即今翼然亭高妙。邦人来游呼且笑。春奇秋月担壶觞,从此流风遍岭峤。

他日仙人倘息凫。旧时遗局记应无。问谁为亭意孔都。

佥曰为我父母侯姓朱。

《铁棋亭歌》拼音标注

tiě qí tíng gē
wú xiāng zhū hóu pǒ hǎo qí。
yāo wǒ zǒu mǎ huáng qí méi。
yòu xiàng cūi wēi fǎng zhāng guǒ,
yún yǒu shí píng líu tiě qí。
xià mǎ dì shì zhēn qí gǔ。
sān shí èr méi fàn jīn tǔ。
yī méi zhí zhòng sì shí zhū,
kě xī shén xiān bù líu pǔ。
yǒu táng dài jīn bǎi qiān nián。
yuè jǐn cāng sāng jī biàn qiān。
cǐ wù yí yǒu gǔi shén hù,
yǔ lín rì zhì shàng yī rán。
gōng yú gèng yuē zì yóu shǎng。
zuò tíng fù zhī shū shū chǎng。
dīng dīng fá mù qǐ yún duān,
měi zhí liáng chén qiè gū wǎng。
wǒ wén hóu zhì zhèng jī míng。
mín ān dǔ xī sùi gōng chéng。
fèi zhě fù zhī túi zhě jǔ,
zuò tīng sì jìng lú huān shēng。
jí jīn yì rán tíng gāo miào。
bāng rén lái yóu hū qiě xiào。
chūn qí qīu yuè dàn hú shāng,
cóng cǐ líu fēng biàn líng jiào。
tā rì xiān rén tǎng xī fú。
jìu shí yí jú jì yìng wú。
wèn shúi wèi tíng yì kǒng dū。
qiān yuē wèi wǒ fù mǔ hóu xìng zhū。