醉春风 清明日自村馆归

(宋代)安道

扑面和风暖,过耳流莺啭。落花芳草又清明,怨、怨、怨。

野外桃红,故园柳碧,一时春晚。书积香尘满,昼永湘帘卷。

枝头杜宇却关情,劝、劝、劝。好景难逢,不如归去,依然庭院。

《醉春风 清明日自村馆归》拼音标注

zùi chūn fēng qīng míng rì zì cūn guǎn gūi
pū miàn hé fēng nuǎn,
guò ěr líu yīng zhuàn。
luò huā fāng cǎo yòu qīng míng,
yuàn 、 yuàn 、 yuàn。
yě wài táo hóng,
gù yuán lǐu bì,
yī shí chūn wǎn。
shū jī xiāng chén mǎn,
zhòu yǒng xiāng lián juàn。
zhī tóu dù yǔ què guān qíng,
quàn 、 quàn 、 quàn。
hǎo jǐng nán féng,
bù rú gūi qù,
yī rán tíng yuàn。