蒹葭苍苍白露为霜所谓伊人在水一方
(宋代)安道
终南之秀,俊杰时钟。世风强悍,之子雍容。山林海岛,任所适从。
谁曰不显,叔季儒宗。零露菁莪,体风已息。媚子寺人,徒增华饰。
黼衣佩玉,谁足矜式。野有遗贤,予休好德。或居衡泌,慷慨以吟。
或居槃涧,金玉尔音。啸歌幽雅,寄意遥深。鸿仪堪则,硕望堪钦。
不顾行遁,载胥以沉。无瑞感触,实获我心。彼茁者葭,于彼彼潦。
滋之培之,苍苍未稿。旧苇称异,蒲芦参考。或短或长,或颠或倒。
淇澳之姿,中河之好。极目漼渊,如醉如狂。寄怀陂泽,将翱将翔。
思同杕杜,慕若苗场。谡谡揭揭,□□扬扬。惟彼草木,俾也难忘。
秋日凄凄,业浥行露。凝而为霜,散而为雾。月寒映雨,铅华窘步。
风细移云,玉屑载路。群阴满眼,百川灌河。八月之候,万顷之波。
渭滨垂钓,海北兴歌。回澜于铄,胜景猗那。光流盼切,实维伊何。
寂寞之乡,飘渺之陆。我思肥泉,硕人之轴。水哉水哉,聊以为屋。
在彼中流,在彼空谷。独寐寤言,独寐寤宿。若履薄冰,如集于木。
行踪靡定,乐趣偏饶。尔虽磊磊,予其招招。允矣君子,以永今宵。
所谓伊人,于焉逍遥。
《蒹葭苍苍白露为霜所谓伊人在水一方》拼音标注
jiān jiā cāng cāng bái lù wèi shuāng suǒ wèi yī rén zài shǔi yī fāng
zhōng nán zhī xìu,
jùn jié shí zhōng。
shì fēng qiáng hàn,
zhī zǐ yōng róng。
shān lín hǎi dǎo,
rèn suǒ shì cóng。
shúi yuē bù xiǎn,
shū jì rú zōng。
líng lù jīng é,
tǐ fēng yǐ xī。
mèi zǐ sì rén,
tú zēng huá shì。
fǔ yī pèi yù,
shúi zú jīn shì。
yě yǒu yí xián,
yú xīu hǎo dé。
huò jū héng mì,
kāng kǎi yǐ yín。
huò jū pán jiàn,
jīn yù ěr yīn。
xiào gē yōu yǎ,
jì yì yáo shēn。
hóng yí kān zé,
shuò wàng kān qīn。
bù gù xíng dùn,
zài xū yǐ chén。
wú rùi gǎn hóng,
shí huò wǒ xīn。
bǐ zhuó zhě jiā,
yú bǐ bǐ lǎo。
zī zhī péi zhī,
cāng cāng wèi gǎo。
jìu wěi chēng yì,
pú lú cān kǎo。
huò duǎn huò cháng,
huò diān huò dǎo。
qí ào zhī zī,
zhōng hé zhī hǎo。
jí mù cǔi yuān,
rú zùi rú kuáng。
jì huái bēi zé,
jiāng áo jiāng xiáng。
sī tóng dì dù,
mù ruò miáo cháng。
sù sù jiē jiē,
□ □ yáng yáng。
wéi bǐ cǎo mù,
bǐ yě nán wàng。
qīu rì qī qī,
yè yì xíng lù。
níng ér wèi shuāng,
sàn ér wèi wù。
yuè hán yìng yǔ,
qiān huá jiǒng bù。
fēng xì yí yún,
yù xiè zài lù。
qún yīn mǎn yǎn,
bǎi chuān guàn hé。
bā yuè zhī hòu,
wàn qǐng zhī bō。
wèi bīn chúi diào,
hǎi běi xīng gē。
húi lán yú shuò,
shèng jǐng yī nà。
guāng líu pàn qiē,
shí wéi yī hé。
jì mò zhī xiāng,
piāo miǎo zhī lù。
wǒ sī féi quán,
shuò rén zhī zhóu。
shǔi zāi shǔi zāi,
liáo yǐ wèi wū。
zài bǐ zhōng líu,
zài bǐ kōng gǔ。
dú mèi wù yán,
dú mèi wù sù。
ruò lv̌ bó bīng,
rú jí yú mù。
xíng zōng mǐ dìng,
lè qù piān ráo。
ěr sūi lěi lěi,
yú qí zhāo zhāo。
yǔn yǐ jūn zǐ,
yǐ yǒng jīn xiāo。
suǒ wèi yī rén,
yú yān xiāo yáo。