客中清明有感

(明代)江源

冷烟禁寒食,雨雪逼清明。在客每怅怏,谁与祀先茔。

长儿代拜扫,幼儿能慰情。问我曷为耳,无乃牵功名。

蜀粤隔万里,举日愁易盈。况复闻寡妇,哀哀哭荒城。

如何不兴叹,四海皆弟兄。何时解官去,得逐桑梓情。

《客中清明有感》拼音标注

kè zhōng qīng míng yǒu gǎn
lěng yān jìn hán shí,
yǔ xuě bī qīng míng。
zài kè měi chàng yàng,
shúi yǔ sì xiān yíng。
cháng ér dài bài sǎo,
yòu ér néng wèi qíng。
wèn wǒ hé wèi ěr,
wú nǎi qiān gōng míng。
shǔ yuè gé wàn lǐ,
jǔ rì chóu yì yíng。
kuàng fù wén guǎ fù,
āi āi kū huāng chéng。
rú hé bù xīng tàn,
sì hǎi jiē dì xiōng。
hé shí jiě guān qù,
dé zhú sāng zǐ qíng。