湖中曲

(宋代)安道

杨柳风来水波浅,盼断娇娘双泪眼。湖边落日唱吴歌,隔岸青山望中远。

荷花照人生浅红,芙蓉枝上白头翁。声声似诉不平怨,我亦欲诉无由逢。

团团荷叶如擎盖,夜来摘向街头卖。丝长柄短刺搠人,抛掷中流了愁债。

《湖中曲》拼音标注

hú zhōng qū
yáng lǐu fēng lái shǔi bō qiǎn,
pàn duàn jiāo niáng shuāng lèi yǎn。
hú biān luò rì chàng wú gē,
gé àn qīng shān wàng zhōng yuǎn。
hé huā zhào rén shēng qiǎn hóng,
fú róng zhī shàng bái tóu wēng。
shēng shēng sì sù bù píng yuàn,
wǒ yì yù sù wú yóu féng。
tuán tuán hé yè rú qíng gài,
yè lái zhāi xiàng jiē tóu mài。
sī cháng bǐng duǎn cì shuò rén,
pāo zhí zhōng líu le chóu zhài。