题孙氏遗墨轩

(明代)揭轨

宣文学士吾季父,草书往往追怀素
玉堂多暇日临池,方驾长沙美无度。
闻道尊公居豫章,亦以能书相颉颃。
锦囊长纸霜玉洁,清醉时时临数行。
云霄恍若鸾凤翥,风雨欻起蛟龙骧。
宣文已矣君未老,一字可直黄金榼。
山阴别后惊捐馆,零落狸毫并象管。
白鹅池冷绿苔深,铜雀砚寒清露满。
吾庐兵后住江村,玉堂佳帖无一存。
却忆君家文献在,香奁犀轴付诸昆。

《题孙氏遗墨轩》拼音标注

tí sūn shì yí mò xuān
xuān wén xué shì wú jì fù,
cǎo shū wǎng wǎng zhūi huái sù。
yù táng duō xiá rì lín chí,
fāng jià cháng shā měi wú dù。
wén dào zūn gōng jū yù zhāng,
yì yǐ néng shū xiāng jié háng。
jǐn náng cháng zhǐ shuāng yù jié,
qīng zùi shí shí lín shù xíng。
yún xiāo huǎng ruò luán fèng zhù,
fēng yǔ xū qǐ jiāo lóng xiāng。
xuān wén yǐ yǐ jūn wèi lǎo,
yī zì kě zhí huáng jīn kè。
shān yīn bié hòu liáng juān guǎn,
líng luò lí háo bìng xiàng guǎn。
bái é chí lěng lv̀ tái shēn,
tóng què yàn hán qīng lù mǎn。
wú lú bīng hòu zhù jiāng cūn,
yù táng jiā tiē wú yī cún。
què yì jūn jiā wén xiàn zài,
xiāng lián xī zhóu fù zhū kūn 。